Giữa lúc trời hè lại ngóng đông,
Hồn thơ u uẩn chẳng phiêu bồng.
Phải chăng nhạt nhẽo buồn duyên phận,
Rồi để phôi pha tủi má hồng.
Con tạo xoay vần khi mở mắt,
Tình đời rối rắm lúc sang sông.
Nào ai tính được vuông tròn nhỉ,
Cứ mặc lòng buông thuận vói dòng.
Bài hoạ 5/2015
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.