Đâu còn trẻ nữa để vương tơ,
Giờ thấy thương ta đợi với chờ.
Khắc khoải đong đầy dâng nỗi nhớ,
Hanh hao gom góp dệt vần thơ.
Và rồi đem gửi làn mây thoảng,
Hay mặc buông theo ánh nguyệt mờ.
Để mỗi đêm về trong mộng mị,
Mình ta gặm nhấm nỗi buồn trơ.
1/3/2015
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.