Đêm thu phố biển đã tàn canh,
Phòng vắng ru ta giấc chẳng thành.
Trằn trọc giường khuya sao trật trội
Miên man dòng niệm mãi lanh quanh.
Làm sao bỏ lại cơn mê muội
Để sớm vui trong giấc mộng lành.
Gợn chút tình hoang thôi cũng mặc
Thương ta giờ tóc chẳng còn xanh.
11/2014
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.