Nghìn năm bỉ ngạn, nơi Vong Xuyên
Bỏ cả kiếp người đứng đợi chờ
Biết rõ tình tan chẳng trở lại
Mãi mãi chia xa, sao còn mong?
Vui, buồn, khổ, hận, sinh, tử, lão
Một kiếp hồng trần, có gì vui?
Nhận bao kí ức, thôi than khóc
Để dần nhạt nhoà, tự mình quên.
Cà Mau, ngày 19/01/2019.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.