Tôi là một vực thẳm không mặt trời.
Thần trí tôi đã chết.
Tôi không cảm thấy gì hết.
Tôi đọc lá thư với ánh mắt đã gãy.
Tôi bừng cháy trong căm thù và tuyệt vọng,
Melitta, kẻ phản bội tôi.
Nàng là một ngọn lửa lạnh lẽo.
Một tiếng kêu xuyên qua trong tăm tối.
Chúng tôi là cuộc xung kích.
Tôi là lửa và tiếng thét, thanh kiếm và mũi nhọn.
Tôi không phải một thân xác,
Tôi không còn phổi cũng chẳng còn tim.
Không khí đã nung chín lửa, khói và những tiếng kêu.
Tôi là một đợt sóng trong biển náo động khổng lồ.
Là quên lãng và không gì hết.

Buổi sáng lách tách.
Những ngọn lửa sa xuống như tuyết trong sương mù.
Khu làng ngã quỵ.
Tôi đè nặng trên chiếc cáng.
Chân tôi đã chết.
Tôi không còn biết gì hết nữa.
Tôi là một giấc mơ.

Dẫu em có nghi ngờ ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé