Thơ » Pháp » Jules Laforgue
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 09:00, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 09:24
Voici que les corbeaux hivernaux
Ont psalmodié parmi nos cloches,
Les averses d’automne sont proches,
Adieu les bosquets des casinos.
Hier, elle était encor plus blême,
Et son corps frissonnait tout transi,
Cette église est glaciale aussi!
Ah! nul ici-bas que moi ne l’aime.
Moi! Je m’entaillerai bien le cœur,
Pour un sourire si triste d’elle!
Et je lui en resterai fidèle
À jamais, dans ce monde vainqueur.
Le jour qu’elle quittera ce monde,
Je vais jouer un Miserere
Si cosmiquement désespéré
Qu’il faudra bien que Dieu me réponde!
Non, je resterai seul, ici-bas,
Tout à la chère morte phtisique,
Berçant mon cœur trop hypertrophique
Aux éternelles fugues de Bach.
Et tous les ans, à l’anniversaire,
Pour nous, sans qu’on se doute de rien,
Je déchaînerai ce Requiem
Que j’ai fait pour la mort de la Terre!
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 09:00
Kìa bầy quạ lạnh mùa đông tới
Đã hót lời kinh giữa tiếng chuông
Mưa thu rả rích sầu muôn lối
Sòng bạc thôi rồi, liễu rủ buông.
Hôm qua nàng lại thêm nhợt nhạt
Thân hình run rẩy thấm cái băng
Thánh đường cũng lạnh lùng tê ngắt
Chỉ mình tôi yêu nàng, biết chăng?
Tôi sẵn lòng đây, xẻ trái tim
Để mua nụ cười héo bên thềm
Thề quyết một lòng luôn chung thuỷ
Giữa thế gian này, bóng lẻ đêm.
Cái ngày nàng bỏ thế gian đi
Tôi sẽ tấu lên khúc biệt ly
Bản Miserere sầu vũ trụ
Ép Chúa trời kia đáp lại gì!
Không, tôi ở lại với cô đơn
Bên xác người thương bệnh héo mòn
Vỗ về tim dại đang thổn thức
Bằng nhạc Bach trầm, dạ héo hon.
Rồi mỗi năm qua, đúng ngày này
Chẳng ai hay biết chuyện nơi đây
Tôi gầm vang khúc cầu siêu ấy:
Khúc nhạc đưa tang Đất mẹ này!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.