Thơ » Hungary » Juhász Gyula
Đăng bởi hongha83 vào 11/07/2025 07:40
Én nem tudom, mi ez, de jó nagyon,
Elrévedezni némely szavadon,
Mint alkonyég felhőjén, mely ragyog
És rajta túl derengő csillagok.
Én nem tudom, mi ez, de édes ez,
Egy pillantásod hogyha megkeres,
Mint napsugár ha villan a tetőn,
Holott borongón már az este jön.
Én nem tudom, mi ez, de érezem,
Hogy megszépült megint az életem,
Szavaid selyme szíven símogat,
Mint márciusi szél a sírokat!
Én nem tudom, mi ez, de jó nagyon,
Fájása édes, hadd fájjon, hagyom.
Ha balgaság, ha tévedés, legyen,
Ha szerelem, bocsásd ezt meg nekem!
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 11/07/2025 07:40
Ta không biết là gì nhưng tuyệt lắm
Lòng lâng lâng khi em cất tiếng lên,
Như bay trên mây trong ánh hoàng hôn
Cao hơn cả những vì sao lấp lánh.
Ta không biết là gì nhưng vui lắm
Nhìn ánh mắt em say đắm tìm ta
Tựa ánh mặt trời trên đỉnh bao la
Sáng lấp lánh khi chiều tà buông xuống.
Ta không biết là gì nhưng cảm thấy
Cuộc đời ta phơi phới đẹp hơn,
Tiếng em ngọt ngào ve vuốt con tim
Như gió tháng ba vuốt ve mộ chí.
Ta không biết là gì nhưng tuyệt lắm
Hãy để ngọt ngào cứ việc đớn đau.
Khờ dại, sai lầm, nếu đó là yêu,
Thì cứ để cho ta yêu em nhé!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.