– Ông nằm đó, trên sườn đồi.
Gió luồn khắp mọi nơi.
Trên ngọn những cây sồi
quạ kêu cả trăm tiếng.
– Ông nằm đâu? Ta không nghe.
Lá xào xạc trong gió.
Người bảo sao, mái nhà nào?
Ta nghe không rõ chữ.

– Ngọn cây, ta bảo, những ngọn cây
nơi lũ chim kêu tiếng quạ.
Hàng trăm con cháu
Từ trời cao bay ào xuống;
– Nhưng vậy ra đấy là quạ?
Gió giễu cợt trong bóng râm.
Người bảo sao, ngọn cây nào?
Ta không hiểu một chữ.

– Ông giấu kỹ những nỗ lực
trong bóng đêm sâu thẳm.
Tất cả những gì ông làm: đôi cánh bay
cho một con chim đen nào đó.

– Gió cản đường ta, gió.
Hãy ngăn nó, hỡi Thượng đế, xin hãy ngăn.
Nó làm gì trên trái đất
nếu nó cùng đi với con người?

– Những chiếc lá, mơ mộng, thì thầm,
còn ông nằm đó, không một hơi thở.
Ngươi nhìn thấy mây trên trời,
linh hồn ông đó.
– Giờ đây ta hiểu ngươi:
ông bỏ trốn trong đêm.
Giờ đây ông nằm yên, ôm chặt
những rễ cây trong rừng sồi.

– Ta dựng một mái nhà, một mái nhà
bằng tán lá sồi dày đặc.
Ông nằm lặng im hơn cả mặt hồ,
bé mọn hơn cả ngọn cỏ bé nhất.
Ta lấy bóng đêm đăng quang ông.
Vương miện sẽ rất hợp cho ông.
– Nằm dưới đất, ông như thế nào?
– Ông sẽ không trở dậy nữa.
Ông nằm đấy đăng quang,
ở đấy ta đã quên ông.
– Vậy ra đấy là một con quạ?
– Một con chim, ấy là một con chim.

Dẫu em có nghi ngờ ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé