Chưa có đánh giá nào
2 bài trả lời: 2 bản dịch

Một số bài cùng tác giả

Đăng bởi Tam Diệp Thảo vào 23/11/2008 06:59, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi sabina_mller vào 24/11/2008 04:15

Sehabis Sakit

Di kamar mandi kutemukan
tubuhku yang haus sedang menari.
Satu, dua, tiga dan jarum sepi
berputar keras sekali.

Bilur-bilur tatu telah membisu
pada punggung yang dicambuki waktu
dan tubuhku yang aus terus menari
sampai kuyup ia sebelum mandi

Tubuhku pohon ranggas
yang bertunas kembali,
sajak cinta yang ditulis ulang
oleh tangan tersembunyi.

Tubuhku kenangan yang sedang
menyembuhkan lukanya sendiri

 

Dịch nghĩa

Ở phòng tắm tôi tìm thấy
cơ thể tôi khát đang nhảy múa.
Một, hai, ba và chiếc kim im lặng
xoay mạnh một lần.

Những lằn roi bầm đã khép miệng
trên tấm lưng bị quất bởi thời gian
và cơ thể tôi xơ xác vẫn nhảy múa
đến ướt đẫm trước khi tắm

Cơ thể tôi là cây trụi lá
đã lại đâm chồi,
từ lúc tình yêu được viết lại
bởi bàn tay giấu khuất

Cơ thể tôi là ký ức đang
tự chữa lành vết thương của mình.


(2006)
(Nguồn: 100 Puisi Indonesia Terbaik 2008, Anugerah Sastra Pena Kencana, Penerbit PT Gramedia Pustaka Utama Jakarta, 2008)

(Dự án dịch thơ của TV)

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Tam Diệp Thảo

Tôi tìm thấy tôi trong phòng tắm
tưởng rằng thoả khát, lại múa say.
Và một, hai, ba và mạnh chuyển
im lặng vòng quay kim đã xoay.

Những vết bầm thời gian đã quất
nay lặng câm khép miệng trên lưng
cơ thể tôi, xơ xác vẫn múa hoài
ướt đẫm nước mà chưa cần phải tắm.

Cơ thể tôi như trụi lá loài cây
bỗng non xanh đâm chồi trở lại
vì quanh đây tay ai đã viết
để tình yêu lại thắm một ngày.

Cơ thể tôi là ký ức, loay hoay
ngày lại ngày tự chữa lành vết nhói.


(Yogyakarta, 31.10.2008)
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!"
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi.
(Olga F. Berggoltz)
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phan Đức Dũng

Lâu ngày chưa tắm nên thèm
Bước vào hối hả êm đềm giác quan
Băng lòng nay cũng đã tan
Niềm vui cảm giác đã hàn với nhau

Vết bầm xưa cũng đã lâu
Bây giờ khép lại gãy cầu bệnh xưa
Chưa tắm mà như dội mưa
Trong tim reo múa ướt thừa niềm vui

Thân tàn lá rụng đen thui
Giờ đây nảy lộc đâm chồi ra hoa
Ai cầm tặng một món quà
Mà tôi không rõ dẫu là rất vui

Ngày qua bệnh đã chôn vùi
Niềm tin mỗi lớn đẩy lùi vết thương.


(02.11.2008)
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!"
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi.
(Olga F. Berggoltz)
Chưa có đánh giá nào
Trả lời