Việc làm và bánh mì!
Việc làm và bánh mì!
Quần chúng, quần chúng tràn ra
Những quả đấm tung đá
Như bầy ruồi điên cuồng bay sả
Tảng đá vỡ tan, ánh chớp toé loè
Như trên đầu bỗng nghe
Một tiếng búa, ngất đi rồi tỉnh lại

Quần chúng
Là khu rừng mênh mông tuôn chảy
Máu từ rễ bắn ra khi dừng lại
Tay và chân ấy là đất mỡ màu
Bánh quần chúng cần? Những quả núi. Mười vạn người có phải ít đâu?
Nước quần chúng uống sẽ làm sương bao quả đất
Nhưng sương có thể làm núi non che khuất
Quần chúng thì không có bánh ăn

Như bột mì quần chúng bị lăn
Bị nặn nhào xô đẩy
Quần chúng
Là tế bào mẹ phình lên
Tua vòi cựa quậy
Như sinh trùng nhân lên
Hút thêm phân tử khác

Quần chúng sẽ nhận chìm người, ơi trái đất
Rễ khạc ra mây cao
Răng khấp khểnh, răng sâu
Là những toà lâu đài loang lổ
Quần chúng vẫy vùng, đưa bàn tay nghèo khổ
Với tới nhà máy
Tới vựa lúa ngoài đồng
Tới ngày làm việc bảy giờ
Tới những ngôi sao nhấp nháy
Tới suối mát trào ra tuôn chảy
Trong những vùng sa mạc hoang vu

Cha chúng ta mồ hôi chảy, cúi đầu
Con gái ta gầy teo
Đó là quần chúng
Chung quanh súng gươm canh gác
Cọng rơm muốn kéo con sông, tưởng mình đủ sức
Nhưng con sông sẽ cuốn lôi đi
Kéo trong dòng
Cả bàn ghế, ngựa xe
Cả lưỡi gươm tuốt vỏ

Ôi!
Với quần chúng không gì địch nổi
Nói xấu hay mua chuộc, im lặng hay lắm lời
Đấy những con người
Họ vừa là cái nhà vừa là những người xây dựng
Là nền móng, lại là mái ửng
Là công trình, là những kẻ vạch chương trình

Hoan hô những công nhân và những nông dân
Các người sẽ làm thất bại lối gian ngoan tư bản
Triệu bàn chân sẽ đạp vào sườn hắn
Quần chúng ơi! Hãy đi tới! Đi lên!


Nguồn: Thơ Attila József, NXB Văn hoá, 1963
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)