Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích

Đăng bởi hongha83 vào 08/10/2011 21:29

Hồn vía mối tình ta
Đã sa số hằng hà
Yêu? Làm sao định nghĩa...
Bằng tứ tuyệt tình ca?

(1)
Ngọc ngà thầm toả dáng kiêu sa
Nếu dọi lung linh ánh nhạt nhoà
Trời-đất-khí-thiêng gom tất cả
Diệm sơn rung chuyển, lửa giao hoà

(2)
Yêu chói loà tim, tràn não trẻ
Lửa tim đâu hổ với ngàn xưa!
Ngàn sau tình ái còn hơn thế?
Muôn thuở ngập yêu: trời, bể, thơ...

(3)
Mắt ai quơ trọn: nắng, mây trôi
Thăm thẳm láy đen ôm khoảng trời
Chắt lọc khiết tinh từ tuyệt sắc
Yêu là... mắt ấy chiếm hồn tôi

(4)
Chiều nay kỳ lạ hồn đâu mất
Ma lực cuốn lôi, hay rước mời?
Rơi! tự do rơi, rơi vực mắt
Yêu là... thân lạnh, tâm chơi vơi

(5)
Tà áo bơi bơi đã giục về
Còn nghe gió tóc - nắng vân vê
Oanh vàng êm rót lời châu ngọc
Chớm nở tình yêu mái tóc thề

(6)
Cốt cách tinh anh - mê dịu hiền
Ngẩn ngơ say đắm nét hồn nhiên
Diễm kiều nâng dáng mềm như lụa
Mãnh liệt mê hồn, con nước lên...

(7)
Xanh hỡi! Sấm sao rền mọi nẻo
Hỡi thương, thương nhớ khéo là thương
Sao đi không hẹn ngày về lại
Càng bặt vân mòng, càng vấn vương...!

(8)
Oan trái, đoạn trường, bao trắc trở
Trớ trêu duyên phận càng dang dở
Càng “nâng”, càng khẽ “hứng” tình yêu
Hơn giữ con ngươi, gìn nhịp thở

(9)
Tim ta - núi lửa ghìm bùng nổ
Hồn-hậu-nét-hoa chớ liếc sang
Thiên kỷ ơi, tình yêu vạn thuở
Lửa yêu thương mãi toả hào quang

(10)
Dìu nhau qua khỏi bão tan hoang
Chèo chống loay hoay, chẳng bẽ bàng
Chung sức, vững tin, hồn phơi phới
Yêu là... vượt lũ, vẹn hoà khoan...


Nguồn: Huy Dung, Cát pha lê, NXB Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh, 2005