Có một người nằm chiêm bao thấy mình hoá ra con chó cỏ, không biết lành dữ thế nào, tới thầy bói, xin bàn giùm. Thầy bói bàn: “Điềm chiêm bao ấy khá lắm, ấy là điềm lộc thực, đến mai sẽ có người mời ăn.”

Tên đi bàn chiêm bao về, qua ngày mai quả có người mời ăn, mầng khoe khoang nói thầy bàn giỏi. Tên anh em bạn nghe được, trong ý cũng kiếm ăn, toan nhận diện, chạy tới thầy bói nói bất tử mình cũng thấy mình hoá ra con chó cỏ, hoạ may thầy có bàn cho là điềm lộc thực.

Chẳng dè thầy bói bàn cho là điềm dữ, nói rằng: “Chú phải giữ mình, kẻo chúng xô chú xuống sông.” Tên ấy bỏ ra về, ngẫm nghĩ trong mình rằng: “Mình nói láo, mà lão thầy cũng bàn bậy, thôi để mai đây không có chuyện gì, mình sẽ qua mắng lão thầy chơi.” Và đi và nói, không dè mình đã qua cầu, mà cầu thì chật hẹp có hai ba cái xe qua lại; chàng va ngó thấy xe đi khít một bên, lật đật tránh, xớn xác bước hụt lọt chủm xuống sông.

Sáng ngày tên ấy tới hỏi ông thầy bói: “Anh kia thấy mình hoá ra chó cỏ, thầy đoán là điềm lộc thực cũng nhằm, còn tôi cũng ngó thấy như vậy, thầy lại đoán phải té xuống sông, mà cũng không sai, sao cũng thì chiêm bao, mà có người may người tủi thể ấy?”

Thầy bói nói rằng: “Người ta chiêm bao thiệt, người ta được điềm lành, chú mắc chiêm bao giả, cho nên cũng khiến cho thầy bàn không sai. Trong sách nói rằng: Thổ long sơ cấu linh ư vị đảo chi tiền, mà bất kinh ư kí đảo chi hầu, nghĩa là rồng đất chó cỏ có linh là hồi chưa đảo võ, chớ đến khi đảo võ rồi thì chẳng còn linh gì nữa. Vậy hễ cầu đảo việc rồi thì bao nhiêu chó cỏ người ta đều quăng xuống sông. Bởi đó con chó cỏ người ta thấy trước, còn đương linh, còn có đồ cúng cấp, chí như con chó chú đặt điều nói thấy sau, không còn ai dùng, cho nên chú phải xuống sông.”


Nguồn: Paulus Của, Chuyện giải buồn, tập 1, in lần thứ 2, bản in Nhà hàng Rev et Curiol, Saigon, 1886