Người ta đồn núi Thanh Điền có chuyện kì, nhằm lúc ông Lưu Bá Ôn còn ở ẩn, mỗi bữa ông ấy có ý rình coi. Thình lình cửa hang đá mở ra, ông Lưu chun vào, thấy trên vách đá có chữ đề rằng: Vì ông Lưu cửa núi mở.

Ông Lưu lấy đá gõ cửa trong lại mở ra, vào một tầng nữa, liền thấy có một thầy đạo sĩ gối sách mà nằm. Thầy đạo sĩ nói với ong Lưu rằng: “Ấy là sách binh thơ, rạng ngày mai nhà ngươi đọc thuộc, ta cho nhà ngươi.”

Ông Lưu chịu, lãnh sách về nội trong một đêm đọc thuộc. Thầy đạo sĩ phải giao sách binh thơ y như lời nói. Vả lại thuở ông Lưu Cơ còn nhỏ di học trong chùa, có một người ở phòng riêng hay xuất thần đi chơi, khoá cửa lại hoặc một tháng, hoặc nửa tháng mới về.

Xảy có sứ bắc qua ghé tại chùa, tối không có chỗ nghỉ, thấy phòng khoá bỏ không, bèn phá cửa phòng, thấy có một người nằm ngay đơ, nói rằng chết rồi, dạy phải thiêu mà chôn đi, để phòng cho sứ ở. Chẳng dè hồn người ấy về, mà xác thì tiêu tan không biết nhập vào đâu, đêm đêm thường kêu khóc hỏi ta ở đâu bây giờ.

Ông Lưu nghe hỏi như vậy liền mở cửa sổ, nói ta ở đây. Hồn ấy liền nhập vào, cho nên ông Lưu Cơ lại càng thông minh hơn trước bội phần: phép thiên văn, phép binh, ông ấy coi qua liền hiểu thấu.


Nguồn: Paulus Của, Chuyện giải buồn, tập 1, in lần thứ 2, bản in Nhà hàng Rev et Curiol, Saigon, 1886