Thơ thành viên » Hoa ảnh Trấn Dương Tử » Trang thơ thành viên » Tập thơ Hà Nội, những mùa nhớ » Thu
Tháng mười đã về, về nơi đây,
Những ngày tháng mùa thu đẹp nhất!
In sắc thắm vàng trên môi mềm mại,
Tuổi vụng dại, còn đó nỗi buồn xưa.
Tháng mười đến đó, em đã về chưa?
Về với vòng tay của người ấy,
Tôi đứng đó, mà em mãi chẳng thấy,
Để tình mình như gió cuốn trời mây.
Hỏi trời cao, sao em mãi chẳng qua?
Chỉ có mỗi nhành hoa đã đượm màu.
Tình đơn phương ngập trong màu máu,
Từng giọt huyết dịch cứ thế dần phai mau.
…
Tháng mười, đã sắp hết rồi sao?
Mới ngày nào vẫn còn đang thu sắc,
Mà giờ đây, se sắt bàn tay nhỏ,
Hương sữa về quyện trong gió heo may.
Hôm nay như có gì đã cũ,
Chiếm trọn hồn tôi nhạt nắng chiều,
Phai sắc hương đời theo nước cuốn,
Lựng lờ mây buồn tím biếc trong.
Ngày tháng mười thế đó, có nhớ mong?
Nhạt nhoà cánh vàng thả sương sớm.
Em sang đó mùa thu đã trở lạnh,
Tình dang dở tàn tạ lá mong manh.
31/10/2023
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.