Thơ thành viên » Hoàng An Anh Thịnh » Trang thơ thành viên » Muôn thuở
Gió ngàn ghé an ủi
Mây xám ướt hàng mi
Ngày ngoại đi rất khẽ
Trời cũng lặng thinh đi.
Ngoại đi, nhà trống vắng
Mái ấm thôi mầm non
Nắng ngủ quên trên ngói
Mưa khóc chậm cùng con.
Trưa nồng hương gió hạ
Ngoại cõng con ra vườn
Tay tưới mầm quế nhỏ
Chồi biếc dậy ngát mùi.
Những năm ngoại còn đó
Con mặc nhiên vô nghĩ
Nóng, ngoại quạt tay mát
Lạnh, vòng tay sớm trưa.
Một hôm nhà vắng ngoại
Mái cũ thoảng khí xa
Gia thất thôi hơi ấm
Như mất hồn trong nhà.
Củi chẳng ai tâm sự
Xích đu cúi bóng chiều
Vườn quế khép đôi lá
Không gian lặng rất nhiều.
Khoảng thời gian ngoại đi,
Con vẫn vâng lời ngoại
Ra sau hè thăm quế
Khơi giếng nước trong veo.
Song, kì lắm ngoại ạ?
Quế chẳng biếc như trước
Nước thôi mát như xưa
Chúng nó hết tinh khôi
Như nó vốn dĩ từng.
Chúng cùng con đứng đợi
Ngoài cổng, bóng chiều sa
Chờ ai chống gậy mỏi
Trở lại mái nhà ta.
Mầm thơ ngoại vun trồng
Nay lớn, rời quê xa
Bước vào miền phố lạ
Ngoại chưa từng ghé qua.
Giữa mông mênh trần thế
Con neo ngoại bờ vai
Đưa ngoại đi muôn nẻo
Vẫn nhớ lối về nhà.
Dẫu việc đời bận bề
Con giữ tròn câu thề
Ngày ngoại xa nhân thế
Về ăn bữa cơm quê.
Con lặng ra sau vườn
Quế nửa xanh nửa phai
Hoạ mi nghiêng giọng hót
Rau non chờ gió mai.
Trong mùi hương quế cũ
Con chợt thấy sương sa
Một dáng người chưa khuất
Ai ngự vườn quế nhà.
Có chăng là ngoại về?
Chỉ do con suy tưởng
Vì nỗi nhớ đại ngàn
Niềm ao ước rộng lớn
Đủ chứa ngoại bên trong.
Đã xa rời tầm với:
Vạt nước trở đục ngầu
Trời rưng rưng đổ xám
Vườn rau quế vắng bà.
thương nhớ ngoại.
Lâm Đồng 15/1/2026
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.