Tôi đứng lặng nhìn quả hồng đầu ngõ
Mới hôm qua còn xanh ngắt trên cành
Mà sáng nay đã đỏ rực như tranh
Cứ cuống quýt như người đi chạy loạn.
Thời gian chảy sao mà tàn nhẫn quá
Chưa kịp mừng đã lo chuyện ngày mai
Cái màu thu dồn hết sức ra oai
Để rồi rụng xuống bùn làm đất mục.
Nghĩ đến mình mà thấy lòng ấm ức
Tuổi trẻ qua, má phấn cũng phai dần
Cứ lo xa những chuyện ở bên chân
Sợ ngày mai em ngoảnh đầu đi mất.
Trái chín vội bởi vì đời quá gấp
Nên hôm nay có gì ngọt dâng hết thôi
Chẳng thèm lo chuyện bạc tóc xa khơi
Cứ yêu bướng, yêu liều cho thoả dạ.
Cây trút lá để nuôi mầm sống mới
Còn lòng tôi trút hết để đi đâu?
Nếu ngày mai hai đứa ở hai đầu
Thì cái ngọt hôm nay thành vết sẹo.
Mặc kệ đời ngoài kia đầy lắt léo
Quả thu rơi xơ xác dưới chân người
Tôi vẫn đứng dưới vòm cây đợi bạn
Bát cơm chiều nhen nhóm khói bay lên.
Hà Nội, 25/7/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.