Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!

Lá vàng xưa dâng qua những lối vắng
Phố nhộn nhịp và trái tim câm lặng
Lời quá khứ từ gió thoảng đi qua
Nỗi thổn thức như âm hưởng lan xa

Ánh hoàng hôn rạng rỡ từ ngày ấy
Đôi môi cười cùng bàn tay ngô ngây
Và tình yêu bắt đầu được gọi dậy
Nỗi rung động, xao xuyến chạm lá cây.

Lồng ngực ta, từ ấy có dáng người
Người ấy cười sưởi lòng ta nồng ấm
Người ấy khóc ta lạnh lẽo âm thầm
Như con nước giữa khí tiết đổi thay.

Một “khi ấy” rực cháy giữa ngày hạ
Lan gió nắng trên khắp dải đồng hoa
Như chẳng có mùa tàn phai nào khác
Chỉ tình yêu, chỉ thương nhớ ngân nga.

Giờ còn lại mảnh quá khứ tan ra
Trên mái phố, sương mờ, trong chiếc áo
Và lá vàng xào xạc cất tiếng hát:
Có tâm hồn từ ấy đã biết yêu.

Lâm Đồng 25/4/2026.