Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
1 người thích
Đăng ngày 15/01/2026 22:24, số lượt xem: 74

Sải những bước về thăm bến đò cũ
Người lái kia vẫn chèo, vẫn đợi chờ
Đàn thơ em, tinh khôi nơi giếng mắt
Như chưa hề biết đến mùa ngây ngô.

Giọt hạ nồng ánh ỏi phủ khẽ lá
Góc bàng xưa kia vẫn lặng đứng tuổi
Hành lang hoa, rợp bóng màu thương nhớ
Dải bàn học tha thiết hình hài xưa.

Bồi hồi quá, những năm tháng thuở ấy
Những người bạn chung nhau một niềm vui
Làn mưa ngâu gào thét lấn tiếng giảng
Bao thầy cô cùng tri thức tưới mầm.

Những cô cậu năm xưa lẫn khuất xa
Nhưng tôi về, sao thấy như hôm qua
Những nét mực ai khắc vẫn còn đó
Trên tấm bàn phủ mèm bụi năm tháng.

Dẫu vậy, sao che được câu ai hẹn
Danh từng bạn trật tự xếp hàng ngang
Như dải vàng đồng xanh của màu lúa
Như đoá phượng rải rác đợi bạn về.

Song, kỳ thực quả chẳng như câu thề
“Các bạn ơi, xin đừng quên nhau nhé“
(Dải nụ hồng trải rộng khắp sân trường)
Đâu ai nghĩ giờ đây là viễn xứ.

Hôm nay, ta trở lại là lữ khách
Người gieo chữ vẫn cất giữ lấy ta
Chẳng ai nghĩ “thằng Thịnh kia nghịch quá“
Bây giờ là loài hoa của vườn thơ.

Trong gió lạ, nghiệm thấy mùi hương quen
Là gió của những buổi chiều e thẹn
Một màu gió vịn chặt lấy nghẹn ngào
Buổi kỉ yếu gió vắt ngang tâm hồn
Những hoài niệm vén phủ dưới hoàng hôn
Gió lao xao, gợn trời nghìn kí ức.

Bao giờ có vé tàu về hôm qua
Cho tôi đi, xin quá giang về nơi đó
Về cái thời nô nức cùng phượng đỏ
Giá bao nhiêu, tôi xin trả mấy vần thơ.

Tôi đã nhớ, hôm ấy buộc vào gió
Niềm thương yêu, cay đắng đã giấu vào
Cho gió thổi về màu mây phiêu lãng
Mây rưng rưng, sẽ hoá ngấn thành lệ
Phả xuống đất một làn bạc lưu luyến
Rót mỗi người chiêm nghiệm miền đã xa.

Tôi khát khao hiệu triệu ngọn gió ấy
Để cho gió trả tôi năm thuở nào
Cho phượng cháy mở mắt đáp lời tôi:
Phượng ơi! hãy nở ra ngày hôm qua.

Bài thơ được viết khi tôi về thăm mái trường cấp 2 của bản thân.
Lâm Đồng 14/12026