Sớm mai, lá phong không còn nữa
Ngọn hơi may cuối cùng vụt qua tim
Hương thạch thảo mặc thời gian gột rửa
Yếu ớt nằm với ánh đèn chết chìm
Phút giây nào em không còn ngây thơ
Đôi mắt biếc nhấp nhô màu sương khói
Như làn gió cuốn lá rời mái ngói
Trước ngực trẻ nhức nhối niềm xưa
Những tấm ảnh còn tha thiết chi đâu
Mà em cười như chùm phượng rủ lá
Giờ nhìn lại thấy mình như con cá
Nằm im lìm dưới bãi cát ước ao
Giấc mơ xưa đâu còn là khát khao
Đâu ngọn lửa bập bùng trên trang giấy
Thơ vẫn viết nhưng tinh khôi ngày ấy
Đã khô cằn dưới nấm mồ đắng cay
Hơi may thổi như một lời từ tạ
Cậy đáy mắt tuôn lệ nhớ xót xa
“Em” đã vùi dưới mớ xác lá phong
Hay trong lồng trang thơ nhàu rách nát?
Như con tàu trật khỏi đường rây
Như ngọn cây không còn trổ quả
Như dòng mây, như lửa hồng, chiếc lá…
Đã gục ngã sau chính rực rỡ mình.
Hà Nội, 30/7/2026.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.