Thơ thành viên » Hoàng An Anh Thịnh » Trang thơ thành viên » Muôn thuở
Cuộc đời tuy dài rộng
Nhưng lòng thương hẹp hòi
Kìa lữ khách mênh mông
Có bao người ở lại?
Chỉ ta — thương lấy ta.
Đại lộ nhân sinh kia
Có bao nhiêu cách trở
Ngóng vọng ta phía trước
Dẫu năm tháng độc hành.
Ngày tháng cùng gió ngàn
Cất cánh về heo may
Ngày tháng cùng nắng tươi
Phủ tâm tư thuỷ hồ
Giọt nắng ấy cô độc
Nhưng đủ mạnh chiếu sáng
Cho dù có mưa ngâu
Hay khói trời mây xám
Nhưng nắng, vẫn là nắng
Là ngọc lửa của trời
Chiếu ngời ngợi nhân thế.
Đôi lúc nắng đìu hiu
Chỉ thay độ nồng ấm
Dẫu ánh trăng say đượm
Muốn cuốn hồn của nắng
Song, lửa là mầm cốt
Vẫn vững danh: Mặt trời.
Ánh dương hay hoàng hôn
Là cung bậc xúc cảm
Rải vàng phủ miền xanh
Là ký thác thương yêu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.