Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!

Tán cây giấu nắng rực sau vòm lá
Còn ta không thấy phía nắng bừng lên
Chỉ nhìn hạt vỡ đôi, rơi rụng xuống đất
Trời mênh mang mà mắt người có hạn
Đứng trong bóng cây, phán đoán đại ngàn.

Trên đồi cỏ, mây như cô gái nhỏ
Phiêu lãng mãi trong lồng ngực chàng trai
Rồi một ngày, mây khăn gối bay đi
Chỉ ngọn cỏ nhìn mãi phía trời biếc.

Chồi biếc không xanh như trời biếc
Hai tâm hồn, hai phẩm cách khác nhau
Bên nâng bước chân, bên rộng bạc màu
Cùng thúc giục, bồi hồi lên mắt trẻ

Trời sao kia sao không rọi ban sáng?
Màn khuya lặng - mở bảo tàng sao êm
Đời - Người như Trời - Mây, chẳng riêng mình
Sao hẹn ta phút hiển hiện: màn đêm

Phan Đình Phùng, cuối tháng 8/2026.