Thơ » Pháp » Henri Chantavoine
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 17:33
Petits enfants, petits soldats,
Qui marchez comme de vieux braves,
Sabre au côté, fusil au bras,
Les yeux ardents et les fronts graves;
Petits soldats, petits enfants,
Vous qui désertez la grammaire,
Pour marquer le pas, triomphants,
Sous les regards de votre mère;
Que pensez-vous, que faites-vous?
Têtes rieuses, corps fragiles,
Retournez au jeu: laissez-nous
Le fardeau des armes viriles.
⁂
Nous sommes les petits enfants
De la vieille mère patrie,
Nous lui donnerons dans dix ans
Une jeune armée aguerrie;
Nous sommes les petits soldats
Du bataillon de l’Espérance,
Nous exerçons nos petits bras
A venger l’honneur de la France;
Et Barra, le petit tambour
Dont on nous a conté l’histoire,
En attendant, bat, chaque jour,
Le rappel dans notre mémoire.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 17:33
Hỡi lính tí hon, hỡi trẻ thơ,
Bước đi như những bậc anh hào,
Gươm đeo ngang cạnh, súng vai đeo,
Mắt rực lửa hồng, trán nghiêm cao.
Hỡi trẻ thơ ơi, hỡi lính hèn,
Xếp lại sách đèn, gác bút nghiên,
Nhịp chân rộn rã, bước vinh quang,
Dưới mắt mẹ hiền nhìn dõi theo.
Nghĩ gì, làm gì hỡi tuổi thơ?
Nụ cười trên môi, dáng mảnh khảnh,
Hãy về vui chơi, trả cho ta:
Gánh nặng gươm đao thuở trưởng thành.
⁂
Chúng con là những đứa con thơ,
Của mẹ Tổ quốc tự bao giờ,
Mười năm sau nữa, dâng cho Mẹ,
Một đoàn quân trẻ, chí kiên cường.
Chúng con là những lính tí hon,
Thuộc tiểu đoàn mang tên Hy Vọng,
Luyện cánh tay gầy, rèn sức vóc,
Rửa hận, đòi danh dự nước nhà.
Cậu bé Barra, chiếc trống con,
Câu chuyện xưa kia vẫn sắt son,
Mỗi ngày trôi qua, trong tâm trí,
Hồi trống giục lòng vẫn rập rờn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.