Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tặng một cô gái qua đường

Mê trăng vàng là đâm mê trinh tiết,
Mê nắng vàng như phối hiệp tình duyên.
Phơi lòng chi cho áo gió ngả nghiêng,
Đem trong chữ muôn câu thêm sáng nghĩa.
Xuân trên má ý thơ lan thấm thía,
Hây hây mơ, chín gấc giữa mùa hương.

Cô đương đi - tôi đương thả dây thương,
Sẽ cuống quýt trên đôi môi luôn chớp.
Nắng sẽ dai và trí cô sẽ ngớp,
Ý ưng đi - nhưng chân vướng tơ yêu...
Môi bối rối, không lẽ nói cho nhiều,
Bị mắc cỡ với muôn chim đương bộ.
Cô say nắng hay nắng say tiếng thở?

A ha ha! Trong một phút thôi miên!
Nín hơi thơm bằng sức điện tinh truyền,
Tôi gò được một mùa xuân phẩm tiết.
Mùa xuân ấy là lòng tôi tha thiết,
Mê cuống cuồng say điêu đứng vì thương.
Ôi chao ôi! Trong nắng rực mùi hương...


Đăng trên Đông Dương tuần báo.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]