Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: hạ (23) giao mùa (11) Xuân (95)
Đăng ngày Hôm nay 14:22, số lượt xem: 18

Nhìn trông ra buổi mưa rơi,
Giông xa thủ thỉ những lời nhớ xuân.
Nắng ngàn đã khắp nhiều tuần,
Trông ra hoa đỏ một lần ướt mưa.

Cỏ nghìn non chẳng đủ níu ngày xuân,
Mây ngàn trôi cho lá ấy đậm dần.
Đồng nhuộm vàng cho mùa tàn sắp sửa,
Đếm bao nhiêu cành hương sắc nhạt phai,
Chút than ôi màu hoa tím chẳng dài.
Nhìn cuối núi tiếc màu hoàng hôn tắt.
Cả đất trời cũng nhuốm vào im bặt:
Tiếc chút xuân còn vướng lại nơi đây,
Nắng sẽ hun cho hương mãi không đầy…

Ngày lúa chín cũng đếm ngày xuân tắt.
Tiết cốc vũ cũng đến hồi đóng chặt.
Sẽ đến thôi ngày xuân của một mai,
Nhưng hãy ôi ngày mai ấy còn dài.
Mà xuân mới chẳng phải rằng tôi mới,
Nên chia phôi sẽ vĩnh viễn chia phôi.
Xuân ngàn năm còn tôi thoáng một hồi,
Tôi chờ nữa, rồi không chờ được nữa.

Chút luyến lưu khi tôi nghĩ hạ sang,
Buồn tiếc xuân chẳng rằng tôi phũ phàng:
Nào đâu trách những giây tràn nắng hạ,
Hay cơn mưa bỗng chốc ào xuống đây:
Tuy gột trôi hương xuân khỏi nơi này,
Tôi quyết gom những gì còn lại đó.
Xuân nhạt đi, tôi lớn rồi? còn nhỏ?
Xuân già rồi lòng tôi có trẻ thơ?

Mùa hạ lớn: cánh chim bay vạn dặm,
Trên ngọn cây cũng xanh thắm tự do.
Núi trải dài, sông bận những chuyến đò,
Khi tôi lớn,
có yêu xuân…
như tôi từng ở đó?

29 Tháng Tư, 2026