Thơ thành viên » Hà Gia Phước » Trang thơ thành viên » Vài tia nắng trong đông
Này kia! Cơn gió lạnh đơm hoa,
Vài hương hồng đỏ phớt mưa sa.
Hôm trời bụi nước, người đang ướt,
Đêm đã đến rồi gió biết chưa?
Hàng sương thưa và lá đung đưa,
Sỏi mòn đương dẫn mấy lối xưa.
Màu vàng trưa quá! Buồn rơi mất,
Phảng phất chao vòng, rớt trong mưa.
Một hương khói ướt lượn ngang qua,
Nhoà phai trong tiếng vỡ sân nhà.
Trời mưa to quá! Tan mùi khói,
Nằm gọn trên sân vũng mây sa.
Gặp chú mèo nhỏ giữa trưa tà,
Màu lông đen trắng ướt chưa ta?
Trời mưa to quá! Vào đây trú,
Đừng dưới mưa mù mãi rong chơi!
Thế mà chú ấy sợ quá trời,
Thoắt nhanh trong làn nước đang rơi,
Bụi xanh động khẽ, chuồn thoắt mất,
Thương lắm chú mèo ướt trong mưa.
Đường trưa tạnh chút, người câu cá,
Ngồi đã lâu rồi, cá cắn chưa?
Về hết đoạn đường làn mưa xuống,
Người trưa đã về trú mưa chưa?
Vẫn lại hương hồng đỏ hôm qua,
Hương mãi chẳng khô đến nhạt nhoà.
Trời mây một nỗi buồn trắng xoá,
Nhà vắng canh trưa, đã xế chiều.
Tháng 12, 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.