Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Vanachi vào 10/08/2008 10:05, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 10/08/2019 07:47

Dưới một tấm kính trong suốt
Tôi nhìn thấy một con ruồi cố sức vượt qua
Những con ruồi khác cứ thế làm theo
Đến khi mặt kính đen đặc những ruồi
Những con ruồi ướt nhẹp, mệt lử
Không hiểu vì sao mình không thể bay qua

Nhờ những con ruồi
Tôi nhận ra tấm kính của mình
Vào một ngày cực kỳ vớ vẩn


Nguồn: Giáng Vân, Đường gió, NXB Hội Nhà văn, 2013