Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Đức
3 bài trả lời: 1 bản dịch, 2 thảo luận

Đăng bởi thanhbinh82_tp vào 23/06/2007 16:12, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 15:56

An den Leser

Mein einziger Wunsch ist, Dir, o Mensch, verwandt zu sein!
Bist du Neger, Akrobat, oder ruhst Du noch in tiefer Mutterhut,
Klingt Dein Mädchenlied über den Hof, lenkst Du Dein Floß im Abendschein,
Bist Du Soldat oder Aviatiker voll Ausdauer und Mut.

Trugst Du als Kind auch ein Gewehr in grüner Armschlinge?
Wenn es losging, entflog ein angebundener Stöpsel dem Lauf.
Mein Mensch, wenn ich Erinnerung singe,
Sei nicht hart, und löse Dich mit mir in Tränen auf!

Denn ich habe alle Schicksale durchgemacht. Ich weiß
Das Gefühl von einsamen Harfenistinnen in Kurkapellen,
Das Gefühl von schüchternen Gouvernanten im fremden Familienkreis,
Das Gefühl von Debütanten, die sich zitternd vor den Souffleurkasten stellen.

Ich lebte im Walde, hatte ein Bahnhofsamt,
Saß gebeugt über Kassabücher und bediente ungeduldige Gäste.
Als Heizer stand ich vor Kesseln, das Antlitz grell überflammt,
Und als Kuli aß ich Abfall und Küchenreste.

So gehöre ich Dir und allen!
Wolle mir, bitte, nicht widerstehn!
Oh, könnte es einmal geschehn,
Daß wir uns, Bruder, in die Arme fallen!


 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Diễm Châu

Ước nguyện duy nhất của tôi, hỡi Người, là thuộc về gia đình bạn!
Dù bạn là người đen, kẻ nhào lộn, hay chưa biết đi còn ở dưới sự trông chừng chăm chú của bà mẹ,
Dù tiếng hát người thiếu nữ của bạn vang vang trên sân, dù bạn lèo lái chiếc bè dưới ánh tà huy,
Dù bạn là người lính, hay người lái máy bay đầy chịu đựng và can trường.

Hồi nhỏ bạn cũng đã chẳng từng mang một khẩu súng với dây quai xanh?
Khi nó nổ bung một miếng nút chai thoát ra khỏi nòng súng.
Hỡi Người của tôi, khi tôi ca kỷ niệm,
Xin đừng quá cứng rắn, hãy để nước mắt chan hoà với tôi!

Bởi tôi đã từng trải qua mọi mệnh số. Tôi biết rõ
Cái cảm giác của người chơi hạc cầm đơn độc trong những ban nhạc vùng suối nóng,
Cái cảm giác ngượng ngập của những cô kèm trẻ trong những gia đình xa lạ,
Cái cảm giác của kẻ mới vào nghề run rẩy đứng ngây ra trước chỗ người nhắc tuồng.

Tôi đã sống trong rừng, đã là công nhân ở nhà ga,
Tôi đã ngồi khòm lưng trên những cuốn sổ kế toán và đã phục vụ những khách hàng nóng nảy.
Là người coi hầm tàu tôi đã đứng trước những nồi súp-de, mặt nóng bỏng,
Và là người cu-li tôi đã ăn những rác rến và đồ thừa.

Bởi thế mà tôi thuộc về bạn và hết mọi người!
Xin đừng chống lại tôi, tôi van bạn đấy!
Ôi, ước chi sẽ tới một ngày,
Chúng ta sẽ, hỡi người anh em, rơi vào vòng tay nhau!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Dẫu em có nghi ngờ ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Khg tìm đc nguyên bản tiếng Đức

Mọi người "chơi ác" quá, đưa mấy tác giả khg có thơ trên mạng như thế này để lám khó mình à? :D


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản gốc

An den Leser

Mein einziger Wunsch ist, Dir, o Mensch, verwandt zu sein!
Bist du Neger, Akrobat, oder ruhst Du noch in tiefer Mutterhut,
Klingt Dein Mädchenlied über den Hof, lenkst Du Dein Floß im Abendschein,
Bist Du Soldat oder Aviatiker voll Ausdauer und Mut.

Trugst Du als Kind auch ein Gewehr in grüner Armschlinge?
Wenn es losging, entflog ein angebundener Stöpsel dem Lauf.
Mein Mensch, wenn ich Erinnerung singe,
Sei nicht hart, und löse Dich mit mir in Tränen auf!

Denn ich habe alle Schicksale durchgemacht. Ich weiß
Das Gefühl von einsamen Harfenistinnen in Kurkapellen,
Das Gefühl von schüchternen Gouvernanten im fremden Familienkreis,
Das Gefühl von Debütanten, die sich zitternd vor den Souffleurkasten stellen.

Ich lebte im Walde, hatte ein Bahnhofsamt,
Saß gebeugt über Kassabücher und bediente ungeduldige Gäste.
Als Heizer stand ich vor Kesseln, das Antlitz grell überflammt,
Und als Kuli aß ich Abfall und Küchenreste.

So gehöre ich Dir und allen!
Wolle mir, bitte, nicht widerstehn!
Oh, könnte es einmal geschehn,
Daß wir uns, Bruder, in die Arme fallen!


Chưa có đánh giá nào
Trả lời