Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 17/10/2019 08:59

có bao giờ tôi nói
rằng em phải tin tôi
như đời người không có thật
hạnh phúc và tương lai
là những gì sẽ tới

có bao giờ tôi nói
rằng em phải nghe tôi
thoả mãn mình dục vọng
lẩn trốn ta trong đêm
bằng cách lần tay lầm bầm tính tuổi

ta không dối nổi ta
dù trước mặt mọi người
ta thu hình, khép bóng

bởi thế nào chăng nữa
rồi em cũng thấy em
cao trên vòm tuyệt vọng
lúc ấy dù tóc em nối lại
cũng không đủ dò thấu đáy sâu
huyệt đời mình tăm tối
và dĩ nhiên không còn chi vọng lại
ngoài hơi thở của em
đã vô cùng yếu ớt

bởi thế nào chăng nữa
rồi em cũng thấy em
qua xác người đã chết
mắt mở mà tay co
miệng ngậm mà chân duỗi

hạnh phúc nào cũng xa
trước khi dòng máu nguội
tình yêu nào chẳng phai
khi mắt còn mở lớn

tôi cũng thế mà thôi
khi yêu như lúc chết
khi buồn như lúc vui
tất cả đều giả dối
chính khuôn mặt của tôi
ngày ngày vẫn phải cầm gương soi lại

bây giờ tôi hôn em
đừng nghĩ là tội lỗi
bây giờ tôi ôm em
đừng nghĩ gì khác hơn

không có trái tim nào
đập ngoài lồng ngực cả
không có đời sống nào
không treo trên ngọn cao
đón chờ đàn quạ tới
không có giọt lệ nào
rơi từ sau lưng ta

không có vực sâu nào
không xô vùi ta xuống

cũng như tôi và em
có bao giờ thoát khỏi
ngọn đao từ tay mình
chém ngang thân bất hạnh
máu bật chảy thành vòi
vẽ hình ai cổ quái
tôi cố nhìn ra tôi
nhưng chỉ thấy
bước chân mình chập choạng...


Nguồn: Du Tử Lê, Tay gõ cửa đời, Nguyễn Đình Vượng xuất bản, 1967