Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 18/10/2019 08:56

Đêm nào đó tôi bỗng dưng thấy mình biến thành máng cỏ
em hoá chúa giáng sinh
trong mắt tôi lội lầy bóng tối
ai là thánh ju se
đã dẫn em đưa tới
bây giờ điều hiển nhiên
em giáng sinh đóng vai người cứu rỗi
linh hồn tôi lêu lổng
sau mỗi lần môi hôn
em nhiều lời tra hỏi
quá khứ tương lai
tôi đều mù mịt
làm sao ta có thể nói hơn
những điều nhận, biết
cũng không thể biện biệt
kẻ nào tội nhiều kẻ nào tội ít
đời sống ta vốn mỗi người một lẽ
như tay chân không cùng mọc một nơi
em cho tôi muôn ngàn lời ve vuốt
và bàn tay xoè rợp bóng đời
tôi nhảy nhót trên hàng rào đạo lý
máu phun ra tanh mặn tuổi thơ hồng
giòng bất hạnh chảy dài kiếp kiếp
chúa ở xa chẳng dám lại gần
ví như em
có cùng tôi chung một ngực thở
cũng chẳng hiểu tại sao
tôi hay buồn hay chán
vì sao đã bao lần tôi muốn chết
bao lần tôi tự sỉ nhục tôi
và cả tôi nữa đây
cũng chẳng hiểu bởi đâu mình vẫn sống

hãy tự cứu lấy mình
có phải thế không em
khi đầu cao hơn vai
chân còn ở dưới thấp
tay chưa mọc cánh thần
thiên đàng không thể có

có bao giờ tôi dám tơ tưởng về thánh ju se
hình tượng của những người nghĩ mình thánh thiện
tôi chỉ xin làm thằng bán chúa
(cả trăm lần, mày thằng tham vọng, ju đa)
bởi tôi chỉ muốn làm người

sống có tình yêu (và yêu mãi em thôi)
cho đến khi thịt xương tôi rữa mục
tôi nghĩ rằng tôi đã giết em
ngay lúc lời vừa ngỏ
lúc môi hôn vừa chợt ghé
lúc vòng tay chưa kịp chặt
lúc ái ân chưa có một lần
bây giờ em đã thấy
khi yêu nhau ta biến dạng hình hài

xin chúa cứ ở xa
mặc chúng ta tội lỗi
không ai cứu được ai
khi mắt còn hé mở
đêm nào đó tôi thấy mình gõ cửa
nhầm nhà ai
có áo quan quàn một góc

và lúc ấy
tôi biết rằng chúa chưa kịp tới
trong khi đời đã vội lánh xa


Nguồn: Du Tử Lê, Tay gõ cửa đời, Nguyễn Đình Vượng xuất bản, 1967