Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Dương Thu Hương » Âm vang mùa thu (1980)
Mùa thu ấy ra đi
Cõng ba lô lấm lem bùn đất
Màu khăn vẫy với nụ cười từ biệt
Hoá đám mây huyền thoại trên đầu
Quen những cơn mưa tái nhợt trời Lào
Bàn chân trai bấm mòn đá cứng
Quen những trưa gùi hàng qua dốc nắng
Cơn gió luồn trong lưng áo đẫm mồ hôi
Mùa thu mà chẳng có gió heo may
Với những câu thơ buồn tĩnh lặng
Trong hành trang đeo đầy súng đạn
Những bài ca tình ái cũ rồi
Đừng trách nhé nếu chúng tôi quên nhiều
Câu thơ cũ và những trang sách mới
Khi trước mặt là lá cờ tươi rói
Đỏ như cháy lửa mặt trời
Nước mắt nhân dân đòi giải phóng
Trên bao vùng đất nước gọi chúng tôi
Mai sau
Đời sẽ đi dưới đồng bằng xa ngái
Mùa thu nay là ngọn lửa tít trong rừng
Nhưng trời xanh
xanh đến khôn cùng
Sẽ còn ghi mãi
Trên vầng trăng như miếng vàng chạm nổi
Gương mặt người lính trẻ hôm nay.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.