Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích

Đăng bởi hongha83 vào 30/09/2025 22:21

Như đứa con thuyền chài đẻ trên mạn ván
Thành phố sinh ra giữa hoa hồng và sóng
Tiếng mẹ ru, tiếng biển bão bùng

Ôi thành phố hoa hồng
Những mái phố lô nhô trong chiều biếc
Hồng vàng nở bên thềm như lửa rắc
Dây hồng leo rủ kín lối đi
Tôi đã hái cho mình một đoá tường vi
Trên luống cát gió Lào hun bỏng rát
Và đêm xuống — những cánh buồm khuya khoắt
Chở hương đi trong tiếng sóng liên hồi

Tiếng sóng gọi tôi bên bờ bãi cuộc đời
Vừa êm ái đưa nôi, thì thầm ru hát
Vừa quật ngang đầu từng lằn bỏng rát:
Những cột buồm gió vặn rít lên
Vàng lưới no cá nhảy rộng khoang thuyền
Những mạn ván tan tành khi bão cuốn...
Tôi đã hiểu
Bao lo toan và ước muốn
Những gian truân, hạnh phúc ở ngoài khơi

      *

Thành phố đã nuôi tôi nên người
Như thớ gỗ thuyền ngâm nước
Đã thấm vào tôi —
cả hương hồng và sóng triều mặn chát
tiếng lá rì rào và tiếng dội biển xa
Rồi tôi ra đi
đã thành người lính
Bỏ lại sau lưng dải bờ cát trắng
Những phố phường nát sạm khói bom

Đồng Hới tan rồi — nhưng tim tôi vẫn vẹn nguyên
Tim tôi còn nguyên vẹn
Và tim tôi là Đồng Hới mà thôi
Nồng ấm hương hồng
Bão bùng của sóng
Thành phố đứng trên bờ bãi, cuộc đời.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]