Thơ » Việt Nam » Cận đại » Dương Khuê
Đăng bởi tôn tiền tử vào 31/05/2014 13:38
Một rủi, một may là máy Tạo,
Dù khôn, dù dại cũng bia trần[1],
Việc đã rồi nghĩ lắm cũng thêm đần,
Liếc gươm trí[2], cắt giặc phiền[3] từ đó
Nằm khểnh ngâm thơ cho vợ ngủ.
Ngồi rù uống rượu với con chơi;
Mô phạm[4] con, ba đứa mũi chưa chùi,
Tiêu khiển vẫn mấy cô đào mới nỏi[5].
Ngoài tai ấy tha hồ ai gọi,
Rằng: “Ngựa, trâu” vâng, cũng: “ngựa trâu”.
Nào đâu đã hẳn hơn đâu!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.