Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Cao Xuân Sơn
Giá có thể vo viên mà cất giấu
tiếng thở dài nơi ký ức thẳm đen
giá có thể giũ mình như giũ áo
một lần về quỳ dưới gót sen em
Giá có thể ngồi nhìn trăng đắm đuối
bứt dây vui không sợ động rừng buồn
giá có thể kể em nghe, chậm rãi
Những lỗi lầm lau lách phút cô đơn...
Hạnh phúc cháy như ngọn đèn hạt đỗ
anh khum tay che gió tự trăm chiều
phấp phỏng quá, em một mình giữa phố
hoá sao thành con chó nhỏ lần theo?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.