Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

115.00
Từ khoá: cuctrang (51) nhungzero (51)
Đăng ngày 16/10/2023 23:25, số lượt xem: 916

Một con đường rộng mở
Chưa biết dẫn tới đâu
Có thể những sắc màu,
Có thể nhiều cạm bẫy,
Có thể là giấc mơ bao ngày chờ đợi,
Có thể là cám dỗ trong phút giây.

Thật khó để nhận ra con đường
Nơi mà ta chưa hề đặt chân tới
Chưa một lần được quan tâm mời gọi
Chưa một lần thấy nắng thu phơi
Chưa thấy ai réo rắt tiếng nói cười
Chưa thấy ai lặng yên chờ đợi.

Con đường có thể sẽ dẫn tới mùa thu
Khi ông mặt trời chói chang màu mỡ
Khi bầu trời được đất cõng
Nên thơ một mối
Dâng cao trong lồng ngực tươi mới
Chứa chan từng đợt khí, bồi hồi.

Con đường chớ dẫn tới cung trăng
Sẽ chẳng bao giờ có ai lên tiếng
Chú Cuội đi vắng
Con trâu ngủ vùi
Chị Hằng cứ mải rong chơi
Lặng yên một mối tơ trời ai se.

Con đường liệu có dẫn tới say mê
Khi ta ôm ấp những giấc mơ thuở bé
Cao vời vợi và xa thật xa
Những cánh diều cất lên từ miệng gió
Từ những đam mê nho nhỏ
Chạy miệt mài, cánh diều vút lên cao.
Ngọt ngào. Ôi giây phút!

Con đường có thể dẫn tới đâu
Liệu ta có giữ được mình trong vòng tròn bản ngã
Hay là ta mải mê như những chú cừu lạ
Chạy theo lũ bạn tới chốn phù hoa
Lạc bước giữa cơn gai gió
Biết đi đâu, về đâu?

Con đường vẫn mãi là con đường
Đã chọn đã đi, đã tìm đã đến
Vốn dĩ quan trọng không phải ở đích đến
Mà ở quãng đường đã đi qua
Ta thấy gì? Ta nghĩ gì? Ta học được gì?
Ta muốn gì? Ta làm gì? Ta thấy thế nào?
Ta gặp ai? Ta giúp ai? Ai đồng hành cùng ta?
Con đường là thế
Có thể xa, có thể gần
Có thể sáng, có thể tối
Có thể chẳng bao giờ tới
Cũng có thể chẳng bao giờ thoát khỏi
Dù biết hay không
Dưới chân ta vốn đã có Con đường…

10.12.2011