Phố chớm khuya, trời mưa chớm tạnh
Ngồi bên em nơi quán vắng, lặng im
Nụ cười em sao dìu dịu thơm hiền
Như nhánh cỏ hoang lay nhè nhẹ.
Tôi nghiêng mình ghé tai em hỏi khẽ
Dòng sông sao em có thấy được không?
Hay vì gió mang mây đen che lại
Để lời yêu tôi giữ mãi trong lòng...
Em nhìn tôi, xao xuyến đến lạ lùng
Tôi chợt thấy lòng mình sao chật hẹp
Bàn tay em khẽ run bao hồi khép
Tôi trở lòng, nắm trọn những búp thon.
Em hiểu không qua năm tháng mỏi mòn
Em chưa đến, khiến lòng tôi già cỗi
Có bước chân nào đi mãi không mệt mỏi
Có mảnh hồn nào đau mãi không thương…
Lại đây em, thôi nói chuyện phi thường
Ta hãy để cho nhau chân thật nhất!
Tôi yêu em, một tình yêu sâu chặt
Chẳng phải vì tôi hèn nhát đâu em…
Phố đã khuya, sương xuống phủ ánh đèn
Thôi có lẽ tôi đưa em về nghỉ
Dẫu ngày mai cơn mưa nào có ghé
Em vẫn mỉm cười thơm dịu mãi nghe em.
Cúc trắng, 17.10.2018
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.