Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: thơ tự do (186)
Đăng ngày 19/06/2025 16:29, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 15/07/2025 19:20, số lượt xem: 373

Tôi muốn hiểu mùa Hè,
nhưng mùa Hè thật khó hiểu.
Có lúc nắng như đổ lửa,
có lúc mưa tuôn như xối, như trút cả bầu trời.
Có lúc lại lạnh như mùa Đông đổ về,
gió lạc nhịp trong lòng người ngơ ngác.
Mùa Hè chẳng bao giờ báo trước điều chi,
lặng lẽ rồi bùng lên mãnh liệt—
để mình tôi ngỡ ngàng đến ngột ngạt
giữa những đổi thay
như tiếng ve rên rỉ suốt mùa hè.

Tôi muốn hiểu mùa Hè... nhưng càng muốn hiểu lại càng thương,
một thời hoa phượng đỏ, một thời yêu đương...
Hè ơi! còn chi nữa?
Hay điều chi còn giấu?
Sao không gom nhặt những kỉ niệm
lại vô tình găm trăm mảnh nắng vào tim tôi...

Có phải mùa Hè giận tôi?
Hay tại tôi vô ý,
để cơn nắng lại ngoài hiên
Hè ơi! Xin đừng rầu rĩ.
Tôi với cái tình của tôi
có nào đâu thoát được cái nắng của mùa Hè.
Xin gửi ngàn thương nhớ
tới mùa Hè
Xin lưu giữ cái tình của tôi
chỉ mình mùa Hè biết,
chỉ mình tôi thủ thỉ với mùa Hè.
Hè ơi!

Hà Nội, tháng 5/2025