Cỡi gió bay lên chín vạn liền, Xưa kia từng ví sức bằng thiên. Tiếng tăm, thương hại toàn hư ảo, Mực thước, lấy gì để thiếu niên. Thanh chức mười năm băng nậm ngọc, Đơn tâm một mảnh lửa lò tiên. Ưu du lại bảo ta ưa thích, Cúi ngửa theo người, chịu chẳng nên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.