Hoa Nguyên đường sứ trải miên man, Thời tiết xui người gắng tự nhàn. Ngày tháng nước trôi già đuổi tới, Đầy sân trăng sáng mình cô đơn. Quê nhà, viện sách nay sao nhỉ? Quán khách sương dày lạnh mộng tàn. Chẳng biết Hằng Nga từng có nhớ, Trung thu bốn tiết ngóng hương quan.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.