Sắt đá trong ngần vẹn chữ trinh,
Trời Nam rờ rỡ nức phương danh.
Con sinh, con lớn, ba năm ngóng,
Chàng vắng, chàng về, một tấc thành.
Băng lạnh Thuỷ cung, riêng để hận,
Thoa về nhân thế, tưởng như sinh.
Dưới đền lòng khách càng thương cảm,
Hãy kéo dòng sông tả bất bình.
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.