Ngày sáng mất rồi đêm tối đến, Đường đêm mờ mịt lại mịt mờ, Uổng công đốt đuốc cho người khác, Chẳng chịu mồi đèn chính nhà mình. Chầm chậm vầng ô vừa khuất núi, Từ từ bóng thỏ biển đông lên, Chết sống xoay vần đều như thế, Sao chẳng qui y Phật pháp tăng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.