Trong nhà thờ màu lá cây sau núi
Tràng hạt từ nhành thuỳ liễu buông rơi,
Tôi nhớ lại, khi nhìn vòng bánh Thánh,
Một mùa xuân tuổi trẻ đã qua rồi.
Còn em, cúi mặt đứng trước tôi,
Không hình dáng, chỉ là ảo ảnh,
Mắt nhìn xuống, hàng mi tơ óng ánh
Làm rung rinh đôi cánh thiên thần.
Phận trắng trong chẳng lấm bụi trần
Bởi với em thời gian đà ngưng chảy,
Vẫn thế, bàn tay ngăm đen thắt mãi
Chiếc khăn hồng vắt chéo trên đầu.
Vẫn thế, nhịp thở dài nặng trĩu lo âu
Đè nén bờ vai em mỏng mảnh,
Em nghĩ về những người sống bên kia biển
Và những ai còn xa cách quê hương.
Và nặng nề hơn ký ức ngày thường
Trước ảnh Thánh của cuộc đời bình dị.
Ôi, em hãy nguyện cầu cho cả tôi nữa nhé,
Một kẻ vô gia cư ngay trên tổ quốc mình!
Konstantinovo
6-1916
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.