Giang thành một đến ba xuân lụn Ngoảnh lại gia hương nẻo mịt mù Sông Lệ non Ngân đâu chẳng khách Cây hồng mây trắng thảy đều thu Chậu lồng vướng kiếp thôi đành đoạn Sông nước vui chơi há dễ dầu Luân lạc phương trời thôi chớ nghĩ Bờ Nam đã thuộc đất Thần Châu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.