Đèn với hoa sao mà vui quá, Rượu cùng ta vốn đã quen nhau. Trong say, khách tạm quên sầu, Thơ xong, bỗng thấy thần đâu nhập vào. Cảnh binh đao sờ sờ trước mắt, Thuật nhà Nho chẳng đắt nuôi thân. Chức quan hèn luống buộc chân, Cúi đầu nhưng thẹn với dân quê mùa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.