Đất Tam Xuyên chẳng làm sao tới, Đường trở về, chiều núi buồn tênh. Vịt trời lội nước một mình, Quạ đói tụ tập tháp canh kêu gào. Cảnh triều, chợ giờ sao khác trước, Đến bao giờ hết được loạn li? Thẹn thua Giang Tổng ra đi, Về nhà tóc vẫn xanh rì như xưa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.