Ông lão đã nằm bên đống cỏ
200. Và không nói một câu, im lìm một chỗ.
Khi lại gần đống cỏ cao này
Nhóm mugich ngồi ghé bên, nói nhỏ ngay:
“Này! khăn trải bàn thần diệu
Hãy dọn đồ ăn đãi chúng tôi cho khéo!”
Và chiếc khăn tự kéo rộng ra bốn bên,
Không biết từ đâu đó hiện lên
Có hai cánh tay trông mạnh mẽ:
Đem đặt xô rượu nho lên khăn, chính giữa,
Và núi bánh mì nữa bày ra
210. Và hai tay lại biến mất ngay…
Sau khi rót cho ông già đầy một cốc,
Nhóm nông dân quyết tâm hỏi nốt:
“Hãy tôn trọng, Vlasushka, cho biết ngay,
Điều khoản nào là đặc biệt ở đây?”
- À chuyện vặt! Thật ra không có gì cả
Đáng phải kể… Còn chính các ông mới lạ
Các ông làm gì? Từ đâu đến đây?
Chúa đưa đường các vị đi đâu thế này?
“Chúng tôi là dân vùng khác hết,
220. Từ lâu đã có một điều bức thiết,
Chúng tôi rời bỏ nhà quyết chu du,
Nhóm chúng tôi có điều phải chăm lo…
Vì việc này chúng tôi cả quyết,
Tạm rời bỏ quê hương thân thiết,
Đành phải dừng việc nhà để dở dang,
Phải chu du, không còn thiết uống ăn…”
Nhóm chu du dừng chân, không đi tiếp…
- Các vị bận tâm chuyện gì không biết? -
“Xin các ông im hộ! chúng ta mới ăn xong
230. Giờ muốn nằm một lát cho yên thân”.
Và nhóm nằm xuống. Im không nói!
- Các vị sao nhỉ! còn theo cách của ta vội
Chuyện đã bắt đầu thì phải kết thúc ngay! -
“Còn ông im miệng hộ cái đây
Ông già ơi, chúng tôi không lôi ông vào nhé,
Xin phép chỉ nói rằng, ông có thấy thế,
Chúng tôi đang tìm, Bác Vlas ngay,
Tỉnh còn nguyên nền nếp cổ thì hay,
Huyện chưa hề bị đập đi, thay đổi
240. Làng Giàu sang thừa thãi!…”
Và nhóm chu du kể mãi chuyện lung tung
Họ đi đường rồi gặp gỡ, tập trung
Hết đấu mồm, lại đấu sức cùng quyết liệt
Đã tranh cãi liên hồi, không ai thắng hết
Rồi đi lang thang khắp chốn, mọi nơi
Lo kiếm tìm khắp các tỉnh thành rồi
Tỉnh doạ đói quanh năm, tỉnh tanh bành vì truy sát
Xem ở Nga ai là người hạnh phúc.
Ở nước ta, có ai thực tự do,
250. Vlas nghe chăm chú chuyện của nhóm chu du
Đưa mắt đánh giá chung: - Tôi đã rõ
Các vị cũng là loại người kì lạ đó!
Cuối cùng ông ta nói đủ một điều
Chính chúng tôi đã kì quặc nhiều
Các vị kì quặc hơn chúng tôi bao nhiêu ấy chứ
“Đầu óc các vị có làm sao không hử?
Rót một cốc nữa, ông lão thấy sao!”
Vừa uống luôn hai cốc rượu vào,
Vlas dốc hết tận cùng gan ruột:
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.