Người nông dân đứng đó -
Dáng lảo đảo, lắc lư,
Anh ta nặng chân đi -
Thở phì phò, mệt nhọc!
Da phù nề, nứt toạc,
Thân xác tấy sưng lên,
Nỗi bất hạnh buồn phiền
Dày vò anh ta suốt.
Khuôn mặt trông u uất
Tối hơn cả đêm đen
U ám đến phát thương
Người say chưa hề thấy.
Người đi rã rời vậy,
Chân bước, mắt gật gà,
Tìm đến cánh đồng nhà,
Nơi rì rào lúa mạch.
Như tượng thần dừng lại
Trên mảnh ruộng của nhà,
Đứng nguyên cất giọng ca
Không nghe ra tiếng hát:
“Hãy chín nhanh, chín tất!
Ơi lúa mạch - mẹ à!
Tôi là Pankratushka!
Thợ cày người nhà đấy.
Bánh mì như núi vậy
Tôi sẽ chén no say
Bánh ngọt một bàn đầy
Tôi ăn ngay sạch sẽ!
Tôi ăn lấy ăn để
Tự tôi hốc hết ngay.
Dù mẹ, con van nài
Xin hoài - tôi chối phắt!”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.