Gia nhân già chuyên tâm phục vụ
Đứng sau ghế tay cầm quạt phẩy phe,
Bỗng nhiên sụt sịt. Nước mắt chảy tràn trề
Trên khuôn mặt đã già hốc hác.
“Ta hãy nguyện cầu cho ông chủ trước,
Cầu cho ông bá tước sống lâu!” -
Là những lời nhạy cảm của người hầu
200. Và làm dấu thánh ngón tay gầy, xương xẩu,
Bằng bàn tay run rẩy.
Các chàng cận vệ để ria đen
Đưa mắt mang gì đó chua chát nhìn
Lão gia nhân trung thành, tận tuỵ;
Tuy nhiên, - chẳng biết làm gì hơn vậy! -
Cởi mũ ra, họ làm dấu thánh liền,
Các tiểu thư làm dấu thánh trang nghiêm.
U già làm lại làm đi dấu thánh.
Klim làm dấu thánh trông thành kính…

210. Và nháy mắt gia hiệu cho bà Ôrephiepna:
Và mải mê chen lấn có mấy bà
Tiến đến chỗ mà quý ông đang đứng,
Cũng bắt đầu làm dấu thánh,
Một bà thậm chí khóc sụt sùi
Giống như gia nhân già đang ngồi.
(Hãy từ từ đi! bà goá Terentepna nhé!
Một bà hẫm hỡ, dở hơi thế!” -
Vlas bực bội nói luôn)
Mặt trời hồng từ sau đám mây đen
220. Bỗng xuất hiện; tiếng chơi nhạc
Ngân vang dài và êm dịu
Từ phía sông vọng lại đưa lên…

Ông chủ nghe lòng mình xúc động trào dâng,
Đến nỗi mắt phải đang đẫm lệ
Người lấy khăn tay lau nước mắt cha sạch sẽ
Là con dâu tóc xoã thả tự do
Và hôn ông địa chủ già nua
Vào bên mắt của cha trông lành lặn.
Thế đấy, ông già nói nghe trang trọng
230. Với các con trai được thừa kế của ông
Và với con dâu trẻ trung. -
Cha mong muốn các anh hề từ thủ đô tới
Có thể thấy, mà quen nói dối
Gọi chúng ta là chủ nô chốn hoang vu
Để họ nhìn thấy, họ được nghe…”

Bỗng xảy ra một điều khác biệt
Ông chủ nói dở dang, bị cắt ngang lời hết:
Một nông dân không nín được, nên
240. Chợt bật cười hô hố vang rền!

Làm chủ nô sót lại giật mình.
Ông vùng dậy, lao liền khuôn mặt
Về phía trước! Như linh miêu đã thấy trước mắt
Một con mồi. Mắt trái của ông
Long sòng sọc… “Hãy đi kiếm hắn luôn!
Hãy lùng bắt tên - nổi - loạn!”

Viên lý trưởng lao vào đám đông lộn xộn;
Không tìm người có tội bắt ngay,
Mà nghĩ rằng: làm thế nào đây?
250. Anh ta vội xuống ngay hàng cuối
Nơi nhóm chu du đang ở đó,
Và nói lời rõ nhẹ nhàng:
“Các vị từ miền quê khác sang,
Ông chủ chịu, làm gì được mình đâu, nhỉ
Thì một vị, hãy đi lên nhé!”
Nhóm chu du do dự, phân vân,
Cũng muốn giúp những người dân Vakhlak,
Rơi vào tình huống không may mắn,
Nhưng ông chủ ất ơ: bạn cứ nghĩ mà xem
260. Ông ta đấm cả luôn trăm người tốt
Ngay trước mắt bao người trung thực hết!
“Nào đi đi! Anh Rômanushka! -
Người nói là hai anh em nhà Gubin mà. -
Cứ lên nhé! Cậu mê quán bar đấy chứ!”
- Không, tự các vị hãy cùng xem thử
Thế là đoàn du khảo của ta
Bắt đầu tìm chọn cử người ra.
Klim nhổ nước bọt. “Thôi nào, Vlasushka ạ,
Cứ suy nghĩ, ta sẽ làm gì đã?
270. Mà mệt rồi, tôi kiệt sức mất rồi!”

- Này, chính anh từng nói dối đấy thôi! -

“Ê này, Vlas Ilich! Đã bao giờ tôi nói dối? -
Lý trưởng nói ngay, tỏ ra bực bội, -
Chúng ta không nằm trong tay họ, đúng không?..
Rồi sẽ tới thời khắc cuối cùng:
Tất cả chúng ta chui vào mồ cả,
Làm sao tránh được nữa,
Chỉ còn con đường xuống địa ngục thôi,
Xuống đến nơi, nông dân vẫn đợi sẵn rồi
280. Công việc suốt đời làm cho ông chủ!”

— Này Klimushka, Dưới ấy thì sao chứ? -

“À sẽ y như ý Chúa định rồi:
Họ bị thiêu cháy trong vạc dầu sôi,
Còn việc chúng ta - tống củi thêm vào tiếp!”

(Nhóm nông dân cười khúc khích)