Tôi lại nhớ những thời khắc khác:
Trong mơ ước thiêng liêng của tôi nhiều lúc
Tôi giữ bàn đạp hạnh phúc trên tay mình,
Tưởng như ôm nồng nhiệt một chân nàng,
Trí tưởng tượng lại bùng lên sôi nổi,
Việc khẽ chạm chân nàng đang nóng hổi
Đốt con tim khô úa, máu lại chảy nhanh hơn,
Lại ngập tràn tình yêu, lại trĩu buồn
Nhưng ca ngợi các cô nàng kiêu kiêu đã đủ
Nàng thơ thích đong đưa, khen quá lố:
Họ có gì đáng được hưởng sự đắm say,
Họ có gì đòi bài ca cổ vũ đêm ngày:
Những lời nói, ánh nhìn bầy tiên nữ,
Như chân họ quen dối lừa đủ thứ.