Tachiana ánh mắt nhìn trìu mến
Hết mọi thứ xung quanh mắt nàng chạm đến,
Cảm tưởng rằng tất cả là vô giá rồi,
Mọi sự làm sống lại cảm giác mệt trong người
Bằng tâm trạng đan xen giữa vui, và khổ;
Cây đèn tắt rồi nằm trên bàn gỗ,
Sách một chồng, bên cửa sổ có kê
Chiếc giường bên trên phủ thảm che đi,
Và cửa sổ có ánh trăng chiếu qua màn tối,
Cảnh tranh tối, sáng nhờ nhờ, mờ sương khói,
Cả chân dung huân tước Byron
Chiếc bệ con đặt tượng nhỏ bằng gang
Đầu đội mũ, vầng trán trông xám xịt,
Hai tay chắp lại như hình chữ thập.