Thời úa tàn chúng ta từng gặp mặt
Chỉ một giây thôi giữa những ngôi nhà.
Em thiêu cháy tôi chỉ bằng ánh mắt
Rồi bóng em trong ngõ tối tan nhoà…
Nhưng đám lửa trong mắt em câm lặng
Nhấn chìm tôi không vô ích đâu mà,
Và lặng thinh trước em tôi cúi thấp,
Gian dối lặng thầm, nào phải vô nguyên.
Có thể lắm, những đêm đông lạnh giá
Sẽ đẩy ta vào vũ hội cuồng điên.
Để rồi tôi, cuối cùng, đành chấp nhận
Dưới mắt em như dao sắc, vong thân!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.